Kính chào các bạn ghé thăm trang web của đạo tràng "Niệm Phật Vãng Sanh Tây Phương Cực Lạc"
Hoạt động đạo tràng
Thông tin từ thiện
FACEBOOK
CẢNH SÁT VÀ PHÚ ÔNG

  
<Báo ứng hiện đời>
Tiết Thành và Sử Đình là một đôi phu thê thương nhau thắm thiết. Anh thì tuấn tú khôi ngô, sự nghiệp thành đạt, Chị thì xinh đẹp, quý phái tao nhã… trong mắt mọi người, họ được ví như đôi kim đồng ngọc nữ.


Thế nhưng, đôi vợ chồng được thiên hạ ngưỡng mộ trầm trồ này thường thở vắn than dài, sầu muộn ủ rũ. Số là họ có hai con gái: bé út tên Bảo Châu, do “cầu tự” mà có được nên cả nhà rất cưng yêu chìu chuộng…
Bảo Châu rất thanh tú khả ái, đối với người ngoài bé rất ngoan. Nhưng khi chỉ có một mình với gia đình thì bé luôn tỏ ra nóng nảy giận dữ, thường hét gây, hễ gặp người thân là đánh. Tiết Thành vì con gái mà phải bước vào đường học Phật, anh thường tụng kinh, phóng sinh… Nhưng Bảo Châu không chút chuyển tốt, lại còn hay đau ốm, cảm sốt…Nhưng kỳ quái là những khi Tiết Thành vắng nhà, thì các trạng thái bất thường này đều biến mất hoặc chuyển sang tốt lành.
Tiết Thành vì con gái cưng mà rầu lo héo ruột gan, anh đã tốn tiền cho Bảo Châu nhiều vô kể, khoản chi ra kếch xù cộng thêm tâm thái muộn phiền đã khiến người đàn ông có sự nghiệp thành đạt này cảm thấy cuộc đời sao mà thống khổ quá… Chịu hết thấu, Tiết Thành bèn đến gặp tôi cầu giúp đỡ và than:
– Tôi hết trụ vững nữa rồi, Bảo Châu khiến tôi lao tâm khổ trí, mệt mỏi đến cùng cực! Phải chăng đời trước tôi thiếu nợ nó? Nếu thật tôi nợ nó… thì phải trả thế nào đây?
Nghe anh rầu rĩ kể lể, tôi bảo:
– Con cái đầu thai, là do ác duyên hoặc thiện duyên mà tìm tới… Bảo Châu hành cha mẹ thống khổ bội phần như thế này, đối với các vị đúng là không phải thiện duyên! Thực ra ác duyên này đã kết tụ vào năm 1930 tại bến Thượng Hải, đầu đuôi như sau:
“Tại sở cảnh sát (thuộc bến Thượng Hải cũ), có Hồ cục trưởng và thuộc hạ Tiểu Quách, hai người chơi thân thắm thiết, hết mực tin nhau. Lúc đó, tại địa phương này xảy ra một vụ án bắt cóc (gây chấn động một thời), do gã X là trùm giang hồ khét tiếng, vì ân oán cá nhân mà ra tay bắt trói một phú ông vùng đó. Người nhà phú ông lo lắng vạn phần, bèn tìm đến Hồ cục trường báo án, xin ông giải cứu cho…
Nhưng Hồ cục trưởng tính vốn tham lam, đã thừa dịp này buộc gia đình phú ông phải nộp một khoản tiền kếch xù rồi mới chịu ra tay cứu giúp. Sau đó ông sai Tiểu Quách đi diều tra sự việc…
Dù Tiểu Quách đã tìm ra kè chủ mưu vụ án, nhung do tên trùm X lót tiền hối lộ cho lão Hồ và Tiểu Quách nhiều hơn phú ông, nên hai vị cảnh sát liền thông đồng, cùng bao che phóng thích tội phạm, chỉ xoa dịu thân nhân người bị hại chút ít… Cuối cùng dẫn đến kết cục bi thảm là phú ông lìa đời trong tức tưởi (bị hà hiếp bức tử)… ông Hồ cục trưởng kiếp xưa, đời nay chính là Tiết Thành, còn thuộc hạ thân tín Tiều Quách giờ là ái thê Sử Đình.
Do phú ông trong quá khứ phút lâm chung lòng đầy oán hận, đã thề sẽ báo thù, hiện giờ đã đầu thai vào làm đứa con cưng Bảo Châu. Còn tên trùm X do tạo tội ác ngập tràn, đến nay vẫn còn thọ khổ hình nơi địa ngục”…
Tôi bảo Tiết Thành:
– Mặc dù hiện tại các vị đã bắt đầu học Phật tập tu, nhưng lực sám hối vẫn chưa đủ. Phú ông kia vô cớ bị hại, đâu có dễ dàng buông tha cho?…
Vì vậy hai người nhất định phải nghiêm trì giới luật, phải ăn chay và giữ ngũ giới: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu… thường hành thập thiện và phải tụng “Kinh Địa Tạng” hồi hướng cho con gái.
Hai vị phải trì chí bền tâm chuộc tội, tinh tấn tu không biếng lười. Dẫu gặp đại khổ nạn chi cũng phải hiểu đó là thử thách… phải nghĩ là “mình đang trả nợ cho tiêu nghiệp”… Nếu hai vị nỗ lực cổ gắng hành trì được như thế chừng khoảng 5-6 năm, nhất định sẽ thu được kết quả tốt.
Nửa năm sau, Tiết Thành gọi điện tới, âm thanh chứa đầy xúc động mừng vui. Anh báo tin con gái mình đã thực sự chuyển tốt, còn ái thê Sử Đình hồi xưa sức khỏe rất yếu, nay đã dần dần hồi phục mạnh khỏe…Qua việc này, Tiết Thành phát nguyện sẽ tu học thật tốt, để thành một gia đình Phật hóa…
BÁO ỨNG HIỆN ĐỜI
TẬP IV
Tác giả: Quả Khanh - Quả Hồng
Hạnh Đoan biên dịch

 
Back to Top